| Em Ko Nghĩ Sẽ có ngày em quay lại xanga. Nơi đây có quá nhiều kỉ niệm, vui có buồn cũng có. Ở đây e có nhiều t/c? hơn nơi blog xô bồ. Em viết ở đây ... chỉ cho em thôi, và thêm ai nữa đây? :) Mọi thứ nhanh quá ... 1 tin nhắn, thế là kết thúc. Và cuối cùng em chẳng cảm thấy gì cả, cứ như ngày hôm qua thôi. Em không khóc đâu anh. Nước mắt của em chảy về đêm thôi. Em thíck nghe bài này lắm anh :) |
| |
| Đã địh là k baoh độg đến xanga nữa, nhưg nó ăn vào máu thịt rồi  Dạo này đag đóg cửa blog chết 1 phát xem thế nào link blog đây http://blog.360.yahoo.com/l0v3ly_h0n3y_1303 Có j` mọi ng` vào nhớ Muốn biết n` thứ nhưg ngại lắm ai cổ vũ cho tớ đi thì tớ viết, kaka  |
| |
|
Anh ơi anh hãy nhìn kìa Ở ngoài kia lá rơi nhiều quá.... Hôm nay trời đang là mùa hạ Em cứ ngỡ là thời tiết đã sang thu....

Anh ơi anh hãy nhìn đi Nhìn thật kĩ những bước đi của lá.... Lá lìa cây lá có buồn không hả? Có buồn sao lá vẫn cứ bay??????
 Anh ơi anh hãy nhìn này.... NGày anh đi mắt em sâu buồn bã.... Như là cây, em đang mất lá.... Như là lá, anh đã lìa cành xa... 
Cây mất lá như mất đôi bàn tay... Chỉ còn đây, thân cành cây trơ trọi...
Nhưng anh ơi, anh hỡi, anh à..... Có lẽ đến mùa... lá buộc phải đi xa? Chẳng thể mãi ôm hình hài cây được.... Lá hẳn biết rằng lòng cây có buồn thương, Nhưng mắt lá cũng còn vương nước mắt....
 Anh ơi, anh có hiểu ko anh? Câu chuyện lá và cây trong dòng nước chảy.... Lá khóc, cây buồn, ngắm mây bay.... Cũng giống như em và anh ngày ấy...
 ..Anh rời xa em như lá lìa xa cây.... Đó là quy luật củamuôn đời bất biến... Nhưng anh ơi, tình yêu là bất diệt.... Mãi mãi trong tim, lá sẽ có hình cây... Mãi mãi in lòng cây, ko phai màu của lá....  <Gào thét,Sáng Hà Nội gió, 13/4/2006> |
| |